MỘT SỐ BÀI THƠ VIẾT DƯỚI MÁI TRƯỜNG SĨ QUAN CHÍNH TRỊ

Trong 5 năm đầu tái lập, Trường Sĩ quan Chính trị (Trường Đại học Chính trị) đã có 2 tập san văn học nghệ thuật: “Sách bên hoa, đàn bên súng” xuất bản năm 2011, nhân Kỷ niệm 35 năm ngày truyền thống Trường Sĩ quan Chính trị và “Mái trường trong tôi” xuất bản tháng 11 năm 2013, nhân Kỷ niệm 5 năm ngày tái lập Trường Sĩ quan Chính trị. Website Nhà trường trân trọng giới thiệu một số bài thơ tiêu biểu đã đăng trong các tập san này đến đông đảo bạn đọc, nhân Kỷ niệm ngày tái lập trường và chào mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11.
NHỮNG GIÁO ÁN VÀNG
                                      (Kính tặng hương hồn các Liệt sĩ Trường Đại học Chính trị)
                                                                                               PHẠM QUỐC TRUNG

Tôi dâng hương tưởng niệm Các Anh
Hai mươi hai linh hồn liệt sĩ
Những ánh hào quang Sĩ quan Chính trị
Cùng xây đài hoa cho mái trường này.
 
Bài Các Anh còn dang dở nơi đây
Trang sách mở, chẳng bao giờ gấp lại
Súng đỏ nòng viết nên bài học cuối
Lời Điếu văn thay Quyết định ra trường.
 
Những vạt đồi, mỏm đá biên cương
Nơi máu đào Các Anh đã thấm
Hoa sim vẫn thủy chung màu tím
Vẫn trường tồn trên đất mẹ Việt Nam
 
Tên Các Anh lấp lánh giữa bảng vàng
Là hiện thân của bài ca giữ nước
Thay Các Anh, chúng tôi đang giảng tiếp
Bài học cha ông đã viết tự bao đời.
 
Di ảnh nhạt màu bởi tháng năm trôi
Nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời, bất tử.
Chuyện Các Anh không bao giờ cũ
Là Giáo án Vàng định nghĩa chữ “Vinh quang”
 
THƯƠNG LẮM MÁI TRƯỜNG ƠI
                                                                                                     HỒNG CHUYÊN
 
Thân tặng những học viên Trường Sĩ quan Chính trị thân yêu
 
Thương lắm Mái trường ơi
Mấy trăm năm mái vòm Thành cổ.
Rêu phong chằng chịt gió sương
Gân guốc bờ tường đá cũ
Cây phượng lưng còng
Bệ kì đài phơi nắng
Những mái nhà bạc trắng
Con đường cũng trắng
Như đường làng quê mẹ tôi xưa
Tiếng còi tàu ầm ĩ đêm mưa
Lặng thầm phố nhỏ.
 
Thương lắm Mái trường ơi
Bình minh Cổng Tiền
Hoàng hôn Cổng Hậu
Bỡ ngỡ ngày đầu
Bạn ở đâu
Quê mình xa lắm
Giúp nhau chăn vuông tóc ngắn
Cùng nhau đọc lá thư nhà
Mùa khai trường trời thu xanh ngắt.
Hương hoa sữa thơm nồng phiên gác
Hoa móng rồng tím ngát
Hàng sấu xanh man mác heo may
 
Rồi đông qua xuân đến hè về
Náo nức hoa phượng cổng trường rực đỏ
Những ban trưa oi ả
Gốc đa già gióng giả ve kêu
Đợi chờ cơn gió mát buổi chiều.
Thổi qua Cổng Đông im lìm cửa đóng
Lơ thơ mặt hồ gợn sóng
“Quan họ áo xanh, Quan họ yếm đào”
Bỗng nghe văng vẳng phương nào
Bập bùng câu hát nhớ quê
 
Thương lắm Mái trường ơi
Cặm cụi đèn khuya
Thì thầm đêm vắng.
Cuốn vở mỏng chẳng chịu nằm im lặng
Sột soạt cựa mình suốt một mùa thi.
Từng ngày từng ngày bảng đen phấn trắng
Từng giờ từng giờ tiếng thầy vang vọng
Vẫn vạch đường dẫn lối tôi đi
Vượt gập gềnh chữ nghĩa
Chẳng dễ dàng đến bến bờ chân lý
Thấm đẫm mồ hôi trang sách trang đời
Ngẩng đầu lên bình minh đã rạng rồi
Những tia nắng đầu ngày
Nghiêng soi xuống giảng đường rực sáng
Nghiêng mái đầu thầy
Nghiêng nghiêng bục giảng
Nghiêng nghiêng cây xà cừ cổ thụ sân trường
Vẫn chẳng thôi xanh mướt
Xanh như mái đầu
Mơ ước tuổi đôi mươi
 
Thương lắm Mái trường ơi
Ba lô trĩu nặng
Quai súng hằn vai
Quân phục loang vắt dài con phố
Chảy suốt triền đê một dải sông Cầu
 
Những Tiên Sơn, Trung Sơn, vẹt mòn đá sỏi
Bảy Hai[1], Tám Tư** chân chồn gối mỏi.
Giọt mồ hôi đánh dấu lối lên đồi
Chiều hành quân
Nắng quái Phấn Sơn
Đêm mưa đường trơn Chùa Bổ
Sức trai trẻ có ngại gì gian khổ
Lòng vẫn cứ hồn nhiên như hoa cỏ
Gọi nhau tăng võng ven rừng
Khói bếp nhà ai quen thuộc quá chừng
Nồi sắn thơm lừng
Mẹ già luộc vội
Em gái ơi đừng làm tôi bối rối
Mái nghèo mà ấm áp tình quê
Bát nước chè xanh
Lóng lánh em mời
Ngọt lịm giọng cười
Xóm núi
 
Thương lắm Mái trường ơi
Mai tôi chia tay
Lên bồng bềnh mây chiều Mèo Vạc
Về xôn xao sóng nước Cà Mau
Chẳng thể nào quên
Bồng bềnh ngồi tựa mạn thuyền
Xôn xao người ơi người ở
Để rồi cứ rưng rưng nhớ
Mái tóc thầy và Mái trường bạc trắng
Rưng rưng thương
Những ngọn đồi cháy nắng
Và rêu phong từng viên gạch tường thành
 
 
Nhớ những tháng năm gian khó học hành
Để một ngày vụt thấy mình khôn lớn
Vụt thấy trên đầu mênh mang mây trắng
Vụt thấy chân mình đạp bằng đá đường xa
Chỉ có trái tim
Cứ thổn thức thiết tha
Chẳng muốn chia xa cái thời mê mải
Cái thời hồn nhiên cái thời vụng dại
Một thời nhưng sẽ là mãi mãi
Sẽ theo tôi đi đến cuối cuộc đời
 
Thương lắm Mái trường ơi!
 
 
 
CẢM XÚC VƯỢT SÔNG CẦU
 
                                                           Q.T


Luyện tập vượt sông Cầu
Chiều cuối Thu, se lạnh
Ba lô, gạo, súng, đạn
Dập dềnh làn nước xanh
 
Bè, mảng cõng trên mình
Súng phòng không, súng cối
Từng người, từng khẩu đội
Ngang dòng đạp nước trôi.

Ngày vào Trường, tập bơi
Ngập ngừng, đầy mặc cảm
Nhờ ơn Thầy, công bạn
Đường bơi dần xa hơn.

Sóng tâm hồn học viên
Giao thoa cùng sóng nước
Gợi dâng trào cảm xúc
Nhớ bến sông quê nhà…

Làn khói trắng ven bờ
Quyện sương chiều bến vượt
Cây ven đê xào xạc
Bóng hoàng hôn buông mau.
 
Chiều nay vượt sông Cầu
Để ngày mai vượt lũ
Qua thác ghềnh, sóng dữ
Cập bến bờ nơi xa.
 
CHÚT BÂNG KHUÂNG
                                                                               NGUYỄN XUÂN TRƯỜNG
 
Trang giáo án nằm trên bục giảng
Cả cuộc đời thầy trong đó
Một phần đời tôi cũng bắt đầu từ đó
Trang giáo án ngày mỗi ngày vẫn nhớ
Những cuộc đời nhiều trăn trở gặp nhau.
 
Trang giáo án cùng thầy thao thức mỗi đêm thâu
Những lớp chữ xô nghiêng nhuốm màu trăn trở
Những lớp chữ thầy chắt ra từ biến tri thức mênh mông
                                                        từ thực tiễn, nghĩ suy,
                                                   từ thao trường nắng lửa
Từ tấm lòng thầy nặng nghĩa sớm hôm.
 
Trang giáo án chứa đựng những điều giản dị, sáng trong
Thắp trong tôi chân lý Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh
Dìu dặt trong tôi thanh âm câu hát cuộc đời
Như lời dạy của cha
Như lời ru của mẹ
 
Trang giáo án nằm trên bục giảng
Cả cuộc đời thầy trong đó
Một phần đời tôi cũng bắt đầu từ đó
Trang giáo án ngày mỗi ngày vẫn mở
Những cuộc đời nhiều trăn trở gặp nhau
 
Trang giáo án giữa lại những lo âu, đắng cay
những bộn bề, khó nhọc
lặng im giữ lại những giọt mồ hôi thấm nhoè nét mực
những thăng trầm đời thầy
những thiếu thốn cách xa….
 
Trang giáo án mở ra
Mỗi chữ
Mỗi câu
Mỗi ý
Mỗi nghĩ suy
Cho chúng tôi bao điều khát vọng.
 
Trang giáo án nằm trên bục giảng
Cả cuộc đời thầy trong đó
Một phần đời tôi cũng bắt đầu từ đó
Chút bâng khuâng tôi lặng lẽ đi tìm phần đời nho nhỏ
Trang giáo án vẫn giữ lại… lặng im
 
MÁI TRƯỜNG TRONG TÔI
 
                                                              CAO XUÂN TRUNG 
 
Ba tư năm gắn bó với Mái trường
Từ thủa xanh nay mái đầu đã bạc
Sướng khổ, buồn, vui, học, rèn, công tác
Hiển hiện trong tôi bao kỷ niệm đầy vơi.
 
Mái trường trong tôi là ngày đầu bỡ ngỡ
Lính đơn vị về, trường vừa lạ, vừa quen
Từ cách xưng hô, “thầy - trò”, “lớp - hệ”
Tiếng kẻng âm vang sau mỗi tiết học, rèn.
 
Mái trường trong tôi là những ngày gian khó
Nhà tranh, vách đất, đệm rơm khô
Cơm độn sắn, ngô mà tràn đầy hoài bão
Nhặt sỏi đá trồng rau, đóng gạch xây nhà.
 
Mái trường trong tôi là những giờ lên lớp
Lời giảng thầy, cô xen lẫn tiếng ve ngân
Biên giới Bắc, Nam vẫn còn vang tiếng súng
Thầy truyền cả niềm tin, cả phẩm giá Chính trị viên.
 
Mái trường trong tôi thấm đượm tình đồng đội
Bốn phương kết lại, quá tình thân
Sướng khổ sẻ chia, mừng vui chung hưởng
Gặp nhau rồi xa cách mãi không quên.
 
Mái trường trong tôi là những làn Quan họ
Câu hát “người ơi” lắng đọng biết bao điều
Những trận bão vỡ đê, những ngày vui kết nghĩa
Thắm đượm tình người, bền chặt nghĩa “quân - dân”.
 
Mái trường trong tôi, vinh dự được làm thầy
Trăn trở từng câu, trên từng trang giáo án
Tiếp cận thế nào để người học dễ tiếp thu?
Sao xứng đáng người đưa đò trên bục giảng.
 
Mái trường trong tôi giờ kết thành nỗi nhớ
Bao đồng đội ra đi, đi mãi chưa về
Bao đồng chí trưởng thành trong gian khó
Nâng bước tôi đi suốt năm tháng cuộc đời.
 
Cho tôi được tri ân thầy cô, đồng đội
Tri ân Mái trường nâng bước cuộc đời tôi
Để tôi được trưởng thành qua năm, tháng
Giữ vững niềm tin tươi sáng ở tương lai./.
 
 
NGƯỜI THẦY VÀ MÁI TRƯỜNG THÂN YÊU
                        Kính tặng các thế hệ giảng viên Trường Đại học Chính trị                                                                                    
                                                                                        TRN PHÚ MNG
 
Mỗi người trong chúng ta lớn lên
Đều có công lao của những người thầy giáo
Bất kỳ ai khi nhớ về mái trường yêu dấu
Chắc không thể quên hình ảnh những người thầy
 
Bền bỉ và kiên trì theo tháng, năm
Bao mùa cây phượng thay hoa, cây bàng thay lá
Các anh vẫn nhiệt thành phấn trắng, bảng đen
Nắng mưa thao trường, con đường nhỏ thân quen
 
Mỗi khóa học viên về, chồng giáo án lại dày thêm
Thêm vất vả, buồn vui và vinh quang của nghề dạy học
Từ lúc tóc còn xanh đến khi pha sương điểm bạc
Vẫn gắn bó với mái trường son sắt, thủy chung
 
Thầy giáo tốt chính là những anh hùng [2]
Giữa đời thường không tượng đồng, bia đá
Lời Bác dạy, ngẫm suy, thiêng liêng quá!
Anh đã ghi vào đời làm lẽ sống, hành trang
Giữ tư cách người thầy sáng mãi với thời gian 
 
Dẫu những suy tư không cắt nghĩa thành lời
Lẽ sống đã chọn rồi không bao giờ thay đổi
Dù tháng năm cứ thay nhau tiếp nối
Tóc bạc dần màu lính vẫn nguyên xanh
Hạnh phúc niềm vui bình dị của các anh
Những thầy giáo áo xanh trọn cuộc đời mải miết
Biết bao đêm lặng thầm bên trang viết
Chắt lọc suy tư cho bài giảng: Một tấm lòng.
 
Anh nâng niu những nghĩ suy sáng trong
Giữa bao nẻo lo toan buồn vui cuộc sống
Ngấm chất lính chẳng thể nào xao động
Vững niềm tin Đảng, Bác đến trọn đời
 
Trang giáo án thấm những giọt mồ hôi
Có những lời vui, có những dòng nước mắt
Có quá khứ hào hùng của cha ông thuở trước
Có chân lý sáng ngời của thời đại hôm nay
 
Nhà trường thân yêu bao thế hệ qua rồi
Đồng đội bên nhau thêm ý nghĩa cuộc đời
Tình thầy trò lồng trong tình đồng chí
Trên giảng đường lời tri kỷ gửi trao nhau
 
Người trồng cây mong hái quả mùa sau
Người dạy học mong cuộc đời trọng đạo
Tháng năm qua đi có công lao những người thầy giáo
Góp sức viết nên trang sử quý của trường
 
Tháng năm qua - đúc kết một chặng đường
Để thế hệ hôm nay viết tiếp trang sử vàng truyền thống 
Giữ vững lập trường và kiên trì niềm tin, lẽ sống
Phấn đấu cho nhà trường thêm rạng rỡ tuổi tên
 
Kỷ niệm về trường chẳng thể nào quên
Bao thế hệ thầy, trò làm hành trang cuộc sống
Từ những giảng đường bừng lên bao khát vọng
Lớp lớp chính trị viên anh hùng đã khởi nghiệp từ đây 
 
Dạy và học là quá trình dựng xây
Xây nhân cách, nghĩa tình và ước vọng
Bao trái tim hồng đã hiến dâng cho cuộc sống
Cho Đảng, cho dân, cho quân đội cũng từ đây
 
Hãy mãi nhớ hình ảnh những người thầy
Và mái trường thân thương soi bóng bên bờ hồ thành cổ
Nơi một phần đời ta gắn bó cùng bút nghiên, sách vở
Dù đi muôn phương lòng vẫn nhớ về Trường.      
                            
HẠT GIỐNG ĐỎ
 
VŨ THỊ HỒNG MINH
 
Kinh Bắc trữ tình buông lơi câu Quan họ
Thành cổ thâm nghiêm soi bóng mặt hồ
Những mùa thu nối tiếp mùa thu
Hạt giống đỏ ba miền về tụ hội
Những chàng trai mười tám đôi mươi
Quân phục xanh sắc cỏ
Cầu vai thắm màu cờ
Trái tim rực như lửa
Và bỏng cháy khát khao về hướng mặt trời!
 
Bình minh của những hạt mầm chúng tôi
Náo nức nhịp quân hành hối hả
Nắng cháy điểm cao,
Đêm sông Cầu lạnh giá,
Giọt, giọt mồ hôi thánh thót thao trường!
 
Bình minh của chúng tôi - những chiếc lá tơ non
Là ánh nắng ấm dần từng trang sách
Vầng dương đâu đây rất gần, rất thật
Bụi phấn phủ tóc thầy,
Bài giảng mãi xanh tươi!
 
Những mắt lá chúng tôi
Khi vui cười vang trời
Lúc buồn như hóa đá
Mơ mộng câu thơ
Thương vụng nét duyên Kinh Bắc
Cũng “nhất quỷ nhì ma”, bao trò tinh nghịch
Lỗi lầm rất đời, rất lính
Thêm một chút ngang tàng, bướng bỉnh, trẻ con
Ấy thế mà
Chỉ một lời chân tình, sự cảm hiểu, bao dung
Khiến mắt lá chúng tôi khóc ngon lành như đứa trẻ
Sau mỗi lần vấp ngã
Chúng tôi dũng cảm đứng lên
Niềm tin vững vàng hơn,
Sức sống mãnh liệt hơn,
Biết phân biệt đúng - sai, phải - trái ở đời
Và thêm yêu tha thiết cuộc sống con người!
 
Lại những mùa thu nối tiếp mùa thu
Xưa hạt giống - Nay cây xanh vững chãi
Chúng tôi khoác ba lô trên vai
Đi mọi miền đất nước
Từ địa đầu Móng Cái tới tận mũi Cà Mau
Từ biển đảo quê hương tới rừng xanh núi đỏ
Chúng tôi đi và đi
Mải miết như người gieo hạt
Mải miết cuộc hành quân không nghỉ
Của Tổ quốc anh hùng!
 
Hạt giống đỏ chúng tôi
Ươm trồng trong Trường Sĩ quan nơi lòng Thành cổ
Bình minh của chúng tôi ở đây,
Những giọt sương trong lành,
Những tia nắng ấm áp đầu tiên cũng ở đây!
Một nét duyên Kinh Bắc
Trong nỗi nhớ thầm thời trai trẻ
Cũng nguyên vẹn nơi này!
 
                                                       
 
 
 
 
 

[1] Bảy Hai: Điểm cao 72
** Tám Tư: Điểm cao 84
[2] Dẫn theo ý của Bác Hồ, xem trong Hồ Chí Minh toàn tập, Tập 11, Nxb CTQG, H, 2000, trang 331.