Nỗi nhớ nơi thao trường

Nỗi nhớ nơi thao trường
(ĐHCT) - Những ngày mới bước chân vào quân ngũ, lần đầu xa nhà bao lạ lẫm, bỡ ngỡ. Nhớ nhất là những cảm xúc nhớ nhà, gia đình, bạn bè, nhớ người yêu… Những nỗi nhớ vừa thường trực, vừa bất chợt… Có nỗi nhớ thật đẹp, thật dễ thương như nỗi nhớ người yêu giờ giải lao khi huấn luyện trên thao trường.
      Xin tặng đồng đội của tôi bài thơ “Nỗi nhớ thao trường” như một kỷ niệm của một thời trai trẻ, chắc chẳng thể nguôi quên!
      Xin tặng các em học viên thân yêu bài thơ “Nỗi nhớ nơi thao trường” của một học viên năm thứ Nhất cách đây 23 năm về trước. Với mong muốn những nỗi nhớ sẽ khơi dậy và nuôi dưỡng những cảm xúc tốt đẹp, tích cực, trở thành động lực nâng bước các em trong quá trình học tập, rèn luyện, trưởng thành.

Anh viết tên em lên chiếc lá
Thả lên trời gửi gió đem đi
Gió mang nỗi nhớ đi muôn ngả
Nơi quê nhà em có thấy gió xốn xang?
*******************************
Giờ giải lao giữa đồi xanh đầy nắng gió
Đồng đội anh ríu rít chuyện thao trường
Bên đồng đội anh vẫn dành riêng thương nhớ
Một vần thơ viết lên lá… tên em
 
Vần thơ viết về tình yêu người lính
Thật đậm sâu mà mộc mạc, chân thành
Dù xa cách lòng thủy chung son sắt
Ước hẹn ban đầu nguyện giữ chặt trong tim
 
Vần thơ viết về niềm vui người lính
Rất đơn sơ như mỗi tối nhận tin nhà
Những buổi xem phim, những đêm văn nghệ
Những chuyện không tên khi đồng đội quây quần…
 
Vần thơ có những buổi hành quân vất vả
Súng trên vai, ba lô nặng những trưa hè
Những đêm lạnh gác một mình lặng lẽ
Vầng trăng xanh man mác tỏa nỗi niềm….
 
Bài thơ ấy gửi về miền yêu dấu
Dẫu cách xa em hãy đợi, hãy chờ
Hãy giữ lửa yêu thương như ngày đầu xa cách
Đợi anh về mình trọn vẹn ước mơ
 
Bài thơ viết “bỗng…. tiếng còi chiến thuật”
Tạm biệt em yêu, anh tiếp tục luyện rèn
Thả chiếc lá gửi bao nỗi niềm theo gió
Gió thoảng trời cao… xanh… hy vọng…., bình yên….

Tác giả bài viết: Trung tá, TS Phạm Văn Hậu/ Chủ nhiệm Khoa Triết học Mác - Lênin