CAO XUÂN TRUNG
Ba tư năm gắn bó với Mái trường
Từ thủa xanh nay mái đầu đã bạc
Sướng khổ, buồn, vui, học, rèn, công tác
Hiển hiện trong tôi bao kỷ niệm đầy vơi.
Mái trường trong tôi là ngày đầu bỡ ngỡ
Lính đơn vị về, trường vừa lạ, vừa quen
Từ cách xưng hô, “thầy - trò”, “lớp - hệ”
Tiếng kẻng âm vang sau mỗi tiết học, rèn.
Mái trường trong tôi là những ngày gian khó
Nhà tranh, vách đất, đệm rơm khô
Cơm độn sắn, ngô mà tràn đầy hoài bão
Nhặt sỏi đá trồng rau, đóng gạch xây nhà.
Mái trường trong tôi là những giờ lên lớp
Lời giảng thầy, cô xen lẫn tiếng ve ngân
Biên giới Bắc, Nam vẫn còn vang tiếng súng
Thầy truyền cả niềm tin, cả phẩm giá Chính trị viên.
Mái trường trong tôi thấm đượm tình đồng đội
Bốn phương kết lại, quá tình thân
Sướng khổ sẻ chia, mừng vui chung hưởng
Gặp nhau rồi xa cách mãi không quên.
Mái trường trong tôi là những làn Quan họ
Câu hát “người ơi” lắng đọng biết bao điều
Những trận bão vỡ đê, những ngày vui kết nghĩa
Thắm đượm tình người, bền chặt nghĩa “quân - dân”.
Mái trường trong tôi, vinh dự được làm thầy
Trăn trở từng câu, trên từng trang giáo án
Tiếp cận thế nào để người học dễ tiếp thu?
Sao xứng đáng người đưa đò trên bục giảng.
Mái trường trong tôi giờ kết thành nỗi nhớ
Bao đồng đội ra đi, đi mãi chưa về
Bao đồng chí trưởng thành trong gian khó
Nâng bước tôi đi suốt năm tháng cuộc đời.
Cho tôi được tri ân thầy cô, đồng đội
Tri ân Mái trường nâng bước cuộc đời tôi
Để tôi được trưởng thành qua năm, tháng
Giữ vững niềm tin tươi sáng ở tương lai./.